Friday, May 17, 2019

Thơ Thiền Sư Xóm Núi

Vở Kịch Đời
(Vĩnh biệt bạn đồng hương Nguyễn Chánh Thi)

Loạn tướng, anh hùng lịch sử ơi
Chẳng qua là vở kịch đời thôi
Đến khi hồn phách không còn nữa
Thì cũng quan tài mắt nhắm xuôi

Khai Bút Đầu Năm Nhâm Thìn

Nhâm Thìn long hội đã bày ra
Khát vọng toàn dân, chính thắng tà
Quốc tổ hộ trì đàn hậu bối
Trong ngoài sỏi đá rộ muôn hoa
  
Thiền Định

Lặng yên tinh tấn tâm mình
Đưa từng hơi thở dưỡng sinh cơ phàm
Nói chi cảnh giới Niết Bàn
Chỉ mong giây phút bình an ta bà

 Nhắn Bạn Nơi Quê

Mơ về thăm bạn nơi quê
Đường xa, xa quá bên tê địa cầu
Biển sâu, lòng lại thêm sâu
Vẫn chưa nối được nhịp cầu Âu Cơ
  
Sáng Thu

Sáng nay mưa chậu cúc vàng
Cô em hàng xóm nhìn sang mỉm cười
Hình như mưa giữa lòng tôi
Thu đang trêu cợt giăng trời quạnh hiu


Tình Yêu

Tình yêu chẳng méo, chẳng tròn
Chẳng ngang, chẳng dọc, chẳng buồn chẳng vui
Chỉ là màu sắc mây trôi
Sáng hôm tỉnh giấc biết trời nắng mưa

 Đêm Bến Cô Tô
(phỏng dịch bài Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế)

Cô Tô sương phủ ánh trăng nghiêng
Le lói bờ phong lá ngủ yên
Chùa núi Hàn Sơn xa vẳng tiếng
Chuông khuya thức tỉnh khách trên thuyền