Tưởng nhớ Hàn Sương


Đêm Sương Trên Biển  
(Mùa Tạ Ơn 2011- tưởng nhớ người con gái tên Hàn - Sương 
vượt biển tháng 11/1980 gặp hải tặc và mất tích)

Sương lạnh tan vào cõi gió sương
Tiếng kêu xé nát góc đêm trường
Nước ôi là nước, ôi là sóng
Rỉa rói hồn hoang giữa đại dương

Em vừa hăm tám hoa vừa đơm
Áo ngắn co ro dưới cột buồm
Con thuyền bé nhỏ về vô định
Hỡi bến bờ ai có đón thơm

Những khuôn mặt người mẫu số chung
Mấy mươi đói khát sợ chưa từng
Em làn sương mỏng, cành hoa lạc
Đuốc tự do đâu tắt nửa chừng

Trời đất quay cuồng quỷ hiện lên
Chín tầng địa ngục nợ oan khiên
Cuộc vui tàn bạo, cơn cuồng nộ
Ngọc nát vàng tan, ván ngả nghiêng

Em lịm đi, khàn tiếng mẹ ơi
Bồng bềnh ẩn hiện xác te tơi
Cớ sao sáng tạo hình tiên nữ
Lại hủy trong tay lũ thú cười

Biến tan hay phiêu lãng chốn nào
Mập mờ sương một tối trăng sao
Thoáng hương ảo tượng ngồi so phiếm
Nhẹ lướt dương cầm thu gió xao

Mẹ nhớ con, người yêu nhớ em
Dấu lưu ngày tháng cuộc trần duyên
Hỏi em còn đó hay mây khói
Mộng thực cơ hồ cứ đảo điên

Xin lấy hôm nay làm đám giỗ
Tạ Ơn - chua chát phải không đời
Cánh hoa vừa đón chào xuân ấy
Giữa mùa biến nạn chẳng tăm hơi

Ba mươi năm lẻ tưởng như xa
Vẫn những người mong khỏi xứ nhà
Vẫn tiếng xích xiềng khắp nẻo nẻo
Ai hoài dư lệ với sương ma.


CHUYỆN QUÁ KHỨ

Chuyện quá khứ lâu lâu giở lại
Nỗi niềm đau còn mãi trong tim
Oan ôi thân xác sóng chìm
Biển Đông chẳng một, trăm nghìn Hàn Sương
Chốn thiền am trầm hương khấn nguyện
Những hồn hoang về bến tiêu dao
Cõi đời khốn khổ lao xao
Mõ chuông chẳng biết khi nào tĩnh tu.