Aó Trắng Năm Xưa


Áo trắng em thường mang cặp vở
Gió đùa khoe trắng nõn làn da
Vành nón nghiêng nghiêng chiều phượng nở
Nụ cười len lén ngõ hồn ta

Em có còn nơi thôn Bến Ngự
Còn đôi vai nhỏ mái tóc ngà
Mấy chục năm rồi đầy chiến sử
Có còn tôn nữ dáng kiêu sa

Với ngần năm ấy ta xa Huế
Tang biến bao lần đất gấm hoa
Để lại sau lưng vài thế hệ
Lạ lùng, kỷ niệm chửa phôi pha

Mới hôm nào đó mừng em ghé
Ta đứng bên song ngắm dại khờ
Em hỏi những gì nghe lí nhí
Ta dường dang dở một cơn mơ

Chắc hẳn bây giờ thôi áo trắng
Bận rộn chồng con đã bạc màu
Ta cũng như em, đời lận đận
Mong gì gặp gỡ nữa về sau

Chỉ muốn nhờ em thăm xóm cũ
Tìm xem đâu đó tuổi xuân thì
Ôi những buổi chiều mưa nắng đổ
Nghìn trùng ấp ủ mãi hương quê

Ngô Đình Chương 1980