Khai bút đầu năm Ngựa (2014)


Ngựa Hồ, ngựa Hồ, lũ Hồ ngựa
Vó câu tàn phá rền đất trời
Ngựa không ăn cỏ, ăn xương máu
Lồng lộn, điên cuồng chẳng kể ai
Sáu mươi năm trước từ phương Bắc
Bồng bế, thiên cư, cuộc đổi đời
Nơi đó con người không thể nói
Chỉ là những máy móc mà thôi
Nơi con sông lớn loang màu đỏ
Thấm độc bình nguyên đến núi đồi
Thì cũng như ai ta bỏ cuộc
Mặc tình sóng nước cứ buông trôi
Dừng bến Nam phương làm lữ khách
Đánh cuộc hơn thua với lão trời
Cũng lắm vui buồn nơi xứ lạ
Nhớ về quê cũ cũng đầy vơi
Rủ đám bạn bè chơi chữ nghĩa
Ta thử đem chuông đấm xứ người
Lửa binh ta lẽ nào quên được
Nỗi lòng chứng giám có trăng soi
Ta học làm chim cho thỏa chí
Gầm lên bay bổng bốn phương trời
Đưa những Kinh Kha đầy dũng khí
Vào vùng đất ngựa thật chông gai
Tưởng một lần đi không trở lại
May mà còn được nửa thân trai
Ta về học cách săn bắt ngựa
Dẹp tan Hồ ngựa ở trên đời
Khắp nẻo thôn quê, nơi hẻo lánh
Muối cơm rừng thẳm, ngủ ven đồi
Những đêm đại bác rền giấc ngủ
Thêm lần ta hứng mảnh bom rơi
“Sự bất quá tam” câu xưa ấy
Chẳng biết gì hơn phận gửi trời
Vẫn mang hùng khí lùng bắt ngựa
Nhốt từng chuồng ngựa ở nhiều nơi
Ai biết ai hay đời lữ khách
Nợ nần gánh vác nặng đôi vai
Niềm vui gặp gỡ dân sơn cước
Hay líu lo bên cạnh giếng Hời
Hồ ngựa nảy sôi như bọ nhặng
Giải trừ tai ách chẳng sao vơi
Nhiều đêm bóp trán nằm thao thức
Có còn ngang dọc được ngày mai
Sức người thật khó hơn thiên mạng
Xương máu, công thành chỉ một hai
Rời lại đổi đời trong hỗn loạn
Vật vờ mê tỉnh giữa trùng khơi
Mấy chục triệu người mất chỗ đứng
Ngựa Hồ phút chốc bỗng lên ngôi
Nay bầy quái vật không còn hí
Xí xố bên nhau tập tiếng người
Ta biết kêu ai cho đã giận
Đấm lồng ngực nặng tại ta ơi
Bên nửa địa cầu trôi dạt đến
Phố đây ta điếng lặng trên đồi
Quãng đời quá khứ mong chôn chặt
Mang nửa hồn đau trải nắng phơi
Để làm sống lại con tim Việt
Phải bước  hiên ngang phải rạng ngời
Giữa lúc bên nhà đang chuyển biến
Ta còn nghĩa vụ một người trai
Thêm lần ta nổi cơn cuồng vọng
Lại ván hơn thua với lão trời
Gởi câu Nguyễn Trãi khắp bè bạn
Nối kết anh em tính chuyện dài
Nhưng rồi cơm áo nơi đất lạ
Tinh thần năm cũ khó mà khơi
Đả đảo, hoan hô cho đỡ mặt
Thu về, đông đến mộng tàn phai
Đặng Dung mài kiếm xưa tóc bạc
Ta mỏi chân, thôi nhận xứ người
Làm chốn an cư phần sót lại
Cho rồi thân phận cõi trần ai
Mong sao quê mẹ yên Hồ ngựa
Mọi người đứng dậy để nay mai
Anh hùng phải tạo nên thời thế
Chẳng quỉ thần chi, chẳng mệnh trời
Ngựa Hồ phải cúi đầu dân Việt
Yêu quái làm sao mãi trị người
Nhớ lấy Hoàng Sa mà phục hận
Trải hờn Bản Giốc để nơi nơi
Mấy chút đỏ xanh tô vẽ ấy
Cơm thừa bóp họng khó mà trôi
Ngựa Hồ hút máu căng da thịt
Tội đồ thiên cổ đủ bày phơi
Ta ở bên đây chim gãy cánh
Nhỏ miệng ai nghe lão cuối đời
Miến Điện lân bang nhờ đã có
Nữ kiệt đức tài khó thấy hai
Bài học nằm lòng cho tiểu quốc
Gấu, ưng, rồng, quạ, chớ nên mời

Đầu năm ta chợt niềm tin mới
Nước Việt Nam rồi sẽ đẹp tươi
Lếu láo đôi câu thơ tống cựu
Nghinh tân bao chén chửa mềm môi
Ước nguyện ngựa Hồ thành ngựa chiến
Nếu không chúng sẽ chẳng còn nơi
Đồ tể đao kia nên bỏ xuống
Nhớ câu nhân quả để tu đời
Riêng ta tạ lỗi cùng sông núi
Mang tiếng làm trai đứng chật trời

Ngô Đình Chương
Mồng Một năm Giáp Ngọ (2014)