Hiền Như Cỏ Cây

(Viết năm 1976, sau khi viếng thăm một hàng xóm
có cậu con trai 16 tuổi bị tai nạn qua đời)

Dậy đi, thằng bé của tôi
Bao đêm than khóc mẹ ngồi bên con
Xác đây ai cướp mất hồn
Phòng khuya ai đốt trầm hương nghẹn ngào
Nhìn con dòng lệ tuôn trào
Dường trong tim mẹ ai đào vết sâu
Đoạn tình, con nỡ về đâu
Đường mây thấp thoáng khói sầu mênh mang
Não nề ôi chiếc khăn tang
Lung linh nến lệ hai hàng ngẩn ngơ
Tội tình chi tuổi còn thơ
Miếng cơm, manh áo, vật vờ ai chăm
Thương con đứt chặng ruột tằm
Nhớ con xa lắc nghìn năm không về
Mẹ từng giây phút hôn mê
Tìm con quan quách bốn bề trướng nêu
Dậy đi, nắng đã ban chiều
Mình con đáy mộ rong rêu đắp đầy
Lạnh lùng con vẫn ngủ say
Hiền như ngọn cỏ, cành cây giao mùa.

Ngô Đình Chương