Tình ba mươi năm

TÌNH BA MƯƠI NĂM
Mới gặp em, anh thật chẳng ngờ
Bàng hoàng như gặp lại người xưa
Tay em ấm quá, cầm sao riết
Mắt ấy mê ơi, ngắm mấy vừa
Tình đã thắm tình cùng gá nghĩa
Ý càng ưng ý tự xe tơ ... ...
Ô hay, anh vẫn thích hàm tiếu
Em dễ thương hoài tuổi mộng mơ
Em dễ thương hoài tuổi mộng mơ
Ðôi bờ tóc xõa mướt như tơ
Kìa ba bức sáo còn đang lẻ
Ðây cặp hài thêu chắc cũng vừa
Thì hãy tính toan đời sng mới
Thôi đừng nhắc nhở chuyện ngày xưa
Dòng sông rồi sẽ trong và đục
Duyên nợ ba sinh khó thể ngờ
Duyên nợ ba sinh khó thể ngờ
Phải người hong tóc bến sông xưa
Tim yêu thắm đượm giờ đang rộn
Tâm sự đầy vơi mãi chẳng vừa
Âm hưởng dạt dào chiều tấu khúc
Giây huyền trầm bổng tiếng đàn tơ
Anh đang tự hỏi mình say tỉnh ?
Có phải đây là một thoáng mơ
Có phải đây là một thoáng mơ
Hay là nguyệt lão khéo xe tơ ?
Anh sang đất khách lòng chưa ổn
Em vượt trùng dương khổ đã vừa
Ðối diện khó khăn ngày tháng lạ
Quên dần nhức nhối vết thương xưa
Tim em đâu hỡi, cho anh giữ
Nơm nớp, riêng anh cũng chẳng ngờ
Nơm nớp, riêng anh cũng chẳng ngờ
Ðã từng mê sắc tím ngày xưa
Buổi trưa áo Huế thân dài khéo
Tháng Bảy mắt nâu kính mát vừa
Ðến viếng giọng vui đời lữ thứ
Ra về hương mới chiếc khăn tơ
Mạ ơi ! Bên nớ đừng lo nữa
Cứ kể con giờ thỏa ước mơ
Cứ kể con giờ thỏa ước mơ
Mặc dầu đã quá tuổi xuân tơ
Ðem tài năng nói, cân sao đủ
Lấy nghĩa tình ra, đắp cũng vừa
Kẻ sĩ thất thời còn chí cả
Ðại bàng xếp cánh vẫn ngày xưa
Phương trời con nhớ về quê mãi
Sẽ một mai đây chuyện chẳng ngờ
Sẽ một mai đây chuyện chẳng ngờ
Những gì Mạ đã chịu ngày xưa
Dân công cưỡng bách, bàn tay yếu
Hộ khẩu quân phân nắm gạo vừa
Hào kiệt trong ngoài nhiều khối óc
Vận thời may rủi một đường tơ
Người yêu tôi hiểu hơn ai hết
Mơ ước không là một ước mơ
Mơ ước không là một ước mơ
Ðặng Dung mài kiếm, vợ quay tơ
Đạo đời, tình ấy con tim lớn
Kinh tế, tay em quán Huế vừa
Ðường lối luận bàn tầng lớp trẻ
Dại khôn, học hỏi bạn bè xưa
Vầng trăng đồi liễu về đâu hỡi
Biến chuyển đông, tây khó thể ngờ
Biến chuyển đông, tây khó thể ngờ
Người ơi, nào phải quá xa xưa
Trò chơi bùa phép không gì tốt
Thuật sĩ truyền tâm chẳng phải vừa
Nhạc trổ ò e bài dẫn quỷ
Tướng về xí xố quán ôm tơ
Ê hề trắng đỏ quanh bàn tiệc
Có thể là ta đã viễn mơ
Có thể là ta đã viễn mơ
Nhưng tằm vốn thác vẫn buông tơ
Anh mơ chừng đó thì chưa đủ
Em giúp bao lâu thế cũng vừa
Uống rượu nhìn trăng vài chén đắng
Gác gươm, cầm bút mấy vần xưa
Vai kề hai đứa anh đầu bạc
Ba chục năm ư, thật chẳng ngờ
Ngô Ðình Chương